migikata

migikata

Thứ Ba, 22 tháng 8, 2017

BẠN

NGÀY 22/8/2017
đáng lẽ là nên viết sớm hơn nhưng cứ chần chừ mãi
lâu lắm rồi nhóm mới tập hợp đông dủ như vậy
lâu lắm rồi mới có thể nói cười 1 cách tự nhiên như vậy. muốn nói gì cũng dc, cười nhiều 1 chút cũng chẳng sao. cùng lắm thì bị chúng nó nói vài câu nhưng cũng rất vui vì điều đó
cũng không biết là đã bao lâu rồi bản thân mới dc cười nhiều đến như vậy và cười 1 cách không dừng lại dc
có lẽ chúng ta đã thực sự mất đi một người bạn. Buồn... có đấy nhưng chính điều này kéo chúng ta quay lại gần với nhau hơn, trân trọng nhau hơn.
cuộc sống thật có quá nhiều ganh đua quá nhiều nỗi lo lắng nhưng những câu chuyện ko chủ đề, ko mục đích, ko so đo ko có sự tính toán và bất tận ấy làm tôi thật sự ấm lòng.
không cần chia sẻ nhiều bạn hiểu tôi là người như thế nào. tôi vui vì điều đó. cảm ơn vì sự xuất hiện của các bạn
"kỷ niệm là ko trọn vẹn
ta mang theo yêu mến ở trong lòng
trong mỗi nỗi buồn vui của cuộc sống
sẻ ấm lòng khi nhớ lại người ơi"

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét