đây là ngày đầu tiên mà mình đặt tay vào bàn phím đăng nhập vào blog của mình. Ngày đầu năm đây nhưng ...
Cuối cùng thì cái điều mình sợ nhất, cũng là cái điều mình chờ đợi đã xuất hiện. Nhìn bóng dáng nhỏ bé của anh nhà bên cạnh chiệc xe, thật sự mình ko thể chịu nổi. Giống như bạn nào đó nói, hơn ai hét takamina là người xứng đáng dc nhận hạnh phúc. Mình ko trách chị chan, chị ko có lỗi nhưng chẳng lẻ những điều trước đây...mình ko tin là nhận định của mình lại sai. nhưng suy cho cùng sai cũng là sai.
Hai ngày trước mình đã chính thức từ bỏ. Khép lại khoảng ký ức thật đẹp khi mơ mông cùng cười và cùng khóc với atsumina. Dù sao cũng cảm ơn 2 chị, e thật sự thất hạnh phúc trong khoảng thời gian đó. nhưng dù giấc mơ có đẹp đến thể nào cũng ko thể kéo dài mãi dc, rồi cũng phải tĩnh dậy thôi và bây giờ chính là thời điểm đó. Có lẻ mình cũng biết nhưng cứ dây dưa mãi vì chị chan ko khẳng định gì hết nhưng giờ thì....chấp nhận thôi. Tạm biệt tình yêu với cặp đôi huyền thoại của akb. Dù thế ào trong lòng em , hình ảnh về 1 cô bé nhỏ nhưng luôn là chỗ dựa vững chắt cho 1 ai đó sẻ mãi tồn tại. khi nhớ lại đó sẻ là những ký ức tốt đẹp nhất với e. tạm biệt atsumina.
còn bây giờ, mình thật sự muốn hỏi bản thân thật ra là tại sao? tại sao chứ? tại sao những người mình yêu thik, những thứ mình yêu quý luôn ko sớm thì muộn rời khỏi mình, ko thì đi chệt theo quỷ đạo. Mình biết cs mà làm gì có chuyện tốt đến mức cài gì cũng theo ý mình nhưng tại sao? từ bé mình luôn sống, luôn tiến về phía trước với cương vị của 1 người đững phía sau, đứng ở dưới. luôn tự biết mình đang ở đâu ở vị rtí nào nhưg nko lẻ vì như vậy mà mình ko có ai yêu quý hay sao. hazzzz mình biết có nhiều người còn bất hạnh còn đau khổ hơn mình,mình là hp hơn rồi. mình biết vậy nên lúc nào cũng vui vẻ cũng tạo cho bản thân 1 cái mặt nạ thật tốt. mình thấy thật mệt mỏi, đôi lúc muốn trốn mãi trong cái thế giới ảo tưởng của mình thôi.