30/8/2017
mỗi lần nghĩ đến chuyện này lại thấy rất buồn...
thật khó chịu và thật là đau khi phải đứng nhìn cái mình rất rất yêu quí mất đi mà bản thân chỉ có thể đứng nhìn không làm gì dc. AKB ....giấc mơ đẹp 1 thời.
Nói thật lúc acchan tn mình không giận nhưng khi nhìn từng người từng người rời đi, để lại 1 mình takamina rồi nghe chị ấy nói là chị ấy bị trầm cảm mình thật sự rất hờn. tại sao vậy...nhưng buồn thì làm dc gì bây giờ takamina cũng tn rồi. Mọi thứ đã dừng lại vào cái ngày chị ấy rời khỏi AKB.
Buồn ko phải chị ấy tn mà buồn là vì mất đi cái mà mình yêu quý AKB và Atsumina
thật khó chịu...trách acchan có nhưng thấy mình ích kỷ quá nếu giữ chị ấy lại
THôi thì tiếp tục ủng hộ acchan vậy
có lẻ mọi người sẽ không thể hiểu mình....mãi mãi cũng ko có 1 ai có thể hiểu... mình tự viết cho mình thôi....đây là nơi để hồi tưởng và để viết ra hết tất cả...
namida no haru
migikata
Thứ Tư, 30 tháng 8, 2017
Thứ Ba, 22 tháng 8, 2017
BẠN
NGÀY 22/8/2017
đáng lẽ là nên viết sớm hơn nhưng cứ chần chừ mãi
lâu lắm rồi nhóm mới tập hợp đông dủ như vậy
lâu lắm rồi mới có thể nói cười 1 cách tự nhiên như vậy. muốn nói gì cũng dc, cười nhiều 1 chút cũng chẳng sao. cùng lắm thì bị chúng nó nói vài câu nhưng cũng rất vui vì điều đó
cũng không biết là đã bao lâu rồi bản thân mới dc cười nhiều đến như vậy và cười 1 cách không dừng lại dc
có lẽ chúng ta đã thực sự mất đi một người bạn. Buồn... có đấy nhưng chính điều này kéo chúng ta quay lại gần với nhau hơn, trân trọng nhau hơn.
cuộc sống thật có quá nhiều ganh đua quá nhiều nỗi lo lắng nhưng những câu chuyện ko chủ đề, ko mục đích, ko so đo ko có sự tính toán và bất tận ấy làm tôi thật sự ấm lòng.
không cần chia sẻ nhiều bạn hiểu tôi là người như thế nào. tôi vui vì điều đó. cảm ơn vì sự xuất hiện của các bạn
đáng lẽ là nên viết sớm hơn nhưng cứ chần chừ mãi
lâu lắm rồi nhóm mới tập hợp đông dủ như vậy
lâu lắm rồi mới có thể nói cười 1 cách tự nhiên như vậy. muốn nói gì cũng dc, cười nhiều 1 chút cũng chẳng sao. cùng lắm thì bị chúng nó nói vài câu nhưng cũng rất vui vì điều đó
cũng không biết là đã bao lâu rồi bản thân mới dc cười nhiều đến như vậy và cười 1 cách không dừng lại dc
có lẽ chúng ta đã thực sự mất đi một người bạn. Buồn... có đấy nhưng chính điều này kéo chúng ta quay lại gần với nhau hơn, trân trọng nhau hơn.
cuộc sống thật có quá nhiều ganh đua quá nhiều nỗi lo lắng nhưng những câu chuyện ko chủ đề, ko mục đích, ko so đo ko có sự tính toán và bất tận ấy làm tôi thật sự ấm lòng.
không cần chia sẻ nhiều bạn hiểu tôi là người như thế nào. tôi vui vì điều đó. cảm ơn vì sự xuất hiện của các bạn
"kỷ niệm là ko trọn vẹn
ta mang theo yêu mến ở trong lòng
trong mỗi nỗi buồn vui của cuộc sống
sẻ ấm lòng khi nhớ lại người ơi"
Thứ Tư, 9 tháng 8, 2017
lâu lâu lật lại
Ngày 9/8/2017 ngày mưa
lâu lắm rồi mình mới đăng bài lên. nếu ko tình cờ mình cũng ko còn nhớ mình đã từ tạo 1 cái blog như thế này
thoáng 1 cái mà đã trôi qua rất nhanh rồi nhỉ.
nhưng bài viết trước là 1 cô bé sv năm nhất giờ thì chuẩn bị vào năm tư rồi. thời gian không quá dài nhưng có bao nhiêu điều đã thay đổi...
năm 4 tôi không còn bà ngoại
năm 4 tôi hiểu ra được nhiều điều hơn trong cuộc sống rằng học tập chỉ là 1 phần còn kinh nghiệm thực thế mới là quan trọng, chợt nhận ra mình thật ngây thơ
năm 4 takamina và các chị đều đã tn khỏi akb, một thời ký ức tươi đẹp của tôi khép lại và đi vào dĩ vản, nó trở thành cái gọi là kỹ niệm. tôi sẽ mãi giữ nó như một điều đáng yêu của cuộc đời, akb và atsumina
năm 4 tôi cắt đi mái tóc mà mình yêu quý, vâng cái gì cũng có lý do cả chỉ là không muốn nói thôi. chỉ 1 câu "tôi muốn thay đổi" là đủ
năm 4 tôi tìm được cho mình một nhóm bạn đại học rất đáng yêu
năm 4 tôi có cho mình một vài hành trang it ỏi
năm 4 chúng tôi chính thức mất đi người bạn chơi cùng cập 2
ôi thời gian không bỏ qua cho một ai.
năm 4 với mục tiêu mới và hành trình mới. có chỗ để nói lên tâm tình rồi sao mình lại quên cái blog này nhỉ.
hihi tập chơi guitar thôi
lâu lắm rồi mình mới đăng bài lên. nếu ko tình cờ mình cũng ko còn nhớ mình đã từ tạo 1 cái blog như thế này
thoáng 1 cái mà đã trôi qua rất nhanh rồi nhỉ.
nhưng bài viết trước là 1 cô bé sv năm nhất giờ thì chuẩn bị vào năm tư rồi. thời gian không quá dài nhưng có bao nhiêu điều đã thay đổi...
năm 4 tôi không còn bà ngoại
năm 4 tôi hiểu ra được nhiều điều hơn trong cuộc sống rằng học tập chỉ là 1 phần còn kinh nghiệm thực thế mới là quan trọng, chợt nhận ra mình thật ngây thơ
năm 4 takamina và các chị đều đã tn khỏi akb, một thời ký ức tươi đẹp của tôi khép lại và đi vào dĩ vản, nó trở thành cái gọi là kỹ niệm. tôi sẽ mãi giữ nó như một điều đáng yêu của cuộc đời, akb và atsumina
năm 4 tôi cắt đi mái tóc mà mình yêu quý, vâng cái gì cũng có lý do cả chỉ là không muốn nói thôi. chỉ 1 câu "tôi muốn thay đổi" là đủ
năm 4 tôi tìm được cho mình một nhóm bạn đại học rất đáng yêu
năm 4 tôi có cho mình một vài hành trang it ỏi
năm 4 chúng tôi chính thức mất đi người bạn chơi cùng cập 2
ôi thời gian không bỏ qua cho một ai.
năm 4 với mục tiêu mới và hành trình mới. có chỗ để nói lên tâm tình rồi sao mình lại quên cái blog này nhỉ.
hihi tập chơi guitar thôi
Thứ Hai, 4 tháng 5, 2015
Tức giận
thâtj sự rất khó chịu. Bài nộp thì thiếu 1 chút là đạt dc mục đích rồi, bực mình là vậy về nhà còn gặp... Có ngon thì học như con này đi hãy nói nhe. Học hành ko ra làm sao có tư cách gì mà nói người khác, chẳng lẻ mệt cũng ko dc nghỉ sao. muốn chữi, muốn đập, muốn phá. đáng ghét. m chưa lo cho con này ngày nào hết nghe chưa, m biết cái gì mà nói hả. chị. t khinh. có ngon thì xem lại bản thân mình đi rồi hãy nói người khác. Mình ko có là hoàn hảo đâu, tối ngày. bản thân chẳng ra làm sao cứ thik đi chửi đi ra oai vs người khác, làm bỉ mặt người khác. Tức quá đi mất.học đã mệt về nhà còn gặp ôn thần. Chờ đó đi, khi nào t có tiền, t cốc cần. à mà phải nói lúc đó t sẻ tự do, ko cần phải nghe theo sx để mà đi ở vs cái người chẳng ra gì
Thứ Hai, 13 tháng 4, 2015
ngày mệt
hôm nay là một ngày ko dài nhưng không ngắn, cũng cái tội tài lanh, phải xem trước là dc rồi ko cần bận công làm mà lại sai hazzz.
khóc cũng không phải điều xấu, nhẹ nhỏm.
tôi sẻ không bắt bạn cố gắng nữa vì bạn đã cố gắng rồi giờ hãy thư giản đi nhưng xong thì nhanh chong quay lại và chạy nhé. cố lên
khóc cũng không phải điều xấu, nhẹ nhỏm.
tôi sẻ không bắt bạn cố gắng nữa vì bạn đã cố gắng rồi giờ hãy thư giản đi nhưng xong thì nhanh chong quay lại và chạy nhé. cố lên
Thứ Tư, 1 tháng 4, 2015
buồn đột xuất
ngày 1-4-2015
mình phải viết ra cái gì đó mới được. MXH ơi là MXH ko phải mày nói mày sẻ ko mơ tưởng, ko nghỉ ngợi nữa hay sao. tại sao vậy? nhưng khi nghe chính chị ấy nói như z mình thật sự buồn. tội cho anh nhà thôi. bao nhiêu năm rồi. M sai rồi H ak.
Cái ngày trùng phùng sẻ có nhưng sẻ ko còn cái cặp đôi m iu thik nữa, ko còn những cảnh đó nữa. thôi bỏ đi m ak. lo học đi, trở về với cuộc sống thực tế đi, m có rất nhiều thứ cần phải làm. Hoạt động nhiều vào, học nhiều vào. Cố lên
mình phải viết ra cái gì đó mới được. MXH ơi là MXH ko phải mày nói mày sẻ ko mơ tưởng, ko nghỉ ngợi nữa hay sao. tại sao vậy? nhưng khi nghe chính chị ấy nói như z mình thật sự buồn. tội cho anh nhà thôi. bao nhiêu năm rồi. M sai rồi H ak.
Cái ngày trùng phùng sẻ có nhưng sẻ ko còn cái cặp đôi m iu thik nữa, ko còn những cảnh đó nữa. thôi bỏ đi m ak. lo học đi, trở về với cuộc sống thực tế đi, m có rất nhiều thứ cần phải làm. Hoạt động nhiều vào, học nhiều vào. Cố lên
Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2015
nỗi buồn không tên
Ngày 21-3-2015
Thật lâu rồi tôi ko viết cái gì hết. Tâm trạng dạo này rất tệ. Vì cái gì ư? tôi không biết nữa. 1 mình bôn ba giữa lòng SG rộng lớn. Lad sinh viên của 1 trường đại học danh tiến nhất nhì miền nam. Vui ư, vui lắm nhưng áp lực rất nhiều.Cố gắng thôi.
Gần đây mày bị sao vậy hả. Niềm vui, niềm đam mê, tất cả hầu như đều bị m lãng quên , MXH rốt cuộc m đang cần cái gì? điều gì làm m trở nên chong chênh như vậy? tất cả lửa hầu như gần tắt cả rồi. làm sao để n bùng lên đây?
cuối cùng thì đang thiếu cái gì chư?
THẬT CÔ ĐƠN
Thật lâu rồi tôi ko viết cái gì hết. Tâm trạng dạo này rất tệ. Vì cái gì ư? tôi không biết nữa. 1 mình bôn ba giữa lòng SG rộng lớn. Lad sinh viên của 1 trường đại học danh tiến nhất nhì miền nam. Vui ư, vui lắm nhưng áp lực rất nhiều.Cố gắng thôi.
Gần đây mày bị sao vậy hả. Niềm vui, niềm đam mê, tất cả hầu như đều bị m lãng quên , MXH rốt cuộc m đang cần cái gì? điều gì làm m trở nên chong chênh như vậy? tất cả lửa hầu như gần tắt cả rồi. làm sao để n bùng lên đây?
cuối cùng thì đang thiếu cái gì chư?
THẬT CÔ ĐƠN
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





