migikata

migikata

Thứ Hai, 17 tháng 11, 2014

chán

tp hồ chí minh ngày 18/11/2014
1 ngày dài vs bào nhiêu chuyện xảy ra. Sáng học đồ án chiều HHHH tối ngoại ngữ. Học mệt mà về nhà gặp con chuột ko ra gì. Có lẻ n nghĩ hôm nay đến lượt mình lau nhà nên n làm n ko thèm dọn, Mà trước giờ n cũng có dọn đâu. Thật là bực mình. Hôm qua, đi chơi cho đã về phán 1 câu m nấu cơm mai t nấu. ừ thì nấu, ừ thì lau nhà đến hôm nay lại bắt mình làm. mình nói thì tỏ thái độ. Con người gì kì vậy trời.
Muốn mình trả tiền ak. ngu sao. Cho có gian là tốt rồi, giờ mình bận học còn bắt trả tiền cho ze, khôn lõi đời z Mơ đi cưng.
nếu được chọn mình sẻ không bao giờ chọn như thế nữa. Nhưng trên đời thì làm gì có chữ nếu. Đành bước tiếp thôi. 1 tháng mấy nữa là được tự do. ko cần đối mặt vs cái con chuột làm mình khó chịu nữa. Có ngoại hình thì hay ho lắm sao. Cuộc đời này cái tồn tại vĩnh cữu là trí tuệ và tấm lòng kìa. Với lại cũng có đẹp hơn ai đâu mà kêu chứ

Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2014

nhật ký

Tp Hồ Chí Minh, ngày 15/11/2014
    hôm nay là 1 ngày đặc biệt vs tôi. Nói sao nhỉ 1 sv năm nhất nhưng được tham gia vào 1 công trình, nho nhỏ thôi là cải thạo nhà ở thành quán cà phê và shop thời trang. Có thể n ko liên quan lắm đến ngành học của tôi nhưng đây sẻ là 1 trải nghiệm thú vị, giúp bản thân tích lũy đc nhiều kinh nghiệm và kiến thức của các ngành khác, tiếp xúc trực tiếp vs 1 công trình mà mình dc học trên lí thuyết.
    Ở cạnh 1 người ko hiểu mình và có hơi kêu 1 chút thật khó chịu. Đúng, bản thân tôi chưa phải là hoàn thiện, ko có tư cách nói người khác thế này, người khác thế nọ. Tôi cũng từng nói mỗi người có ưu và khuyết riêng nên mình cần tìm hiểu họ nhưng giữa nói và làm là 2 việc hoàn toàn khác nhau. Tôi sẻ cô gắng hoàn thiện mình hơn, bỏ đi những thói xấu, ích kỷ để đẹp hơn trong mắt mọi người. Vâng đừng nói nữa, dĩ nhiên ko phải ngoại hình rồi. tôi chưa bao giờ tự tin về n cả.
   Những nỗ lực nhất định sẻ dc đền đáp. cố lên MXH
những con người huyền thoại, minh chứng của những nổ lực sẻ dc đền đáp- gen 1 huyền thoại

Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2014

cô đơn

 Tp Hồ Chí Minh ngày 14/11/2014
       Lại 1 tuần học tập nữa trôi qua. Mỗi ngày đến trường, mỗi bước đi trên khuông viên kiến trúc, tôi đều nhắc nhỡ bản thân mình đã cố gắng thế nào mới đặt chân được vào đây.Bao nhiêu mồ hôi, công sức, tiền bạc. Trong những tháng ngày đó, bản thân đã khóc bao nhiêu lần, đã vấp ngã bao nhiêu để rồi hôm nay được ở đây. Tôi ko cho phép mình lơ là hay xao lãng việc học.
      Cuộc sống xa nhà với bao cô đơn, bao khó khắn.Từng cái áo, cái quần, miếng ăn, đi lại đều tự mình lo. Thật nhớ sao cái ngày còn được ở bên bố mẹ.
      Bạn bè ư....có được như xưa hay ko. chan nản, chịu đựng...điều này còn kéo dài bao lâu đây. Phải sống vs 1 người luôn coi thường mình. Mình thua về tất cả, ngoại hình là thua nhất nhưng mình quyết ko để thua về học vấn về tính tình. Nhìn người ta như thế, bản thân m phải biết đừng bao giờ học theo người ta nghe chưa haru. Sửa cái tính cách của m đi

Thứ Ba, 9 tháng 9, 2014

Ước mơ

     Thế là thời học sinh đã đi qua, tôi chính thức bước vào giản đường đại học và trở thành tân sinh viên của trường dh KT sau một thời gian dài phấn đấu. Trở thành sv của ngôi trường này là ước mơ của tôi, tôi luôn cố gắng để thực hiện nó nhưng cuộc đời mà làm gì có chuyện "thuận buồm xuôi gió ", đã có nhưng lúc, tôi vô cùng tuyệt vọng, nghĩ giấc mơ đó thật xa vời, nghĩ tôi sẻ không bao giờ đạt được điều mà mình mong muốn. Nhưng cũng chính trong lúc tôi thật buồn, tôi muốn bỏ cuộc thì tôi lại nghe dc lời khuyên của một người. Chị ấy ở cách tôi rất xa và hoàn toàn ko biết đến tôi. Chị ấy là 1 idol. Có lẻ nhiều người nghĩ tôi viễn vong, ko thực tế khi tin vào những điều đó nhưng ngay cái lúc mình tuyệt vọng ko có ai để dựa vào thì có 1 lời khuyên dù của ai cũng làm mình đủ sức đi tiếp.
     Chị ấy đã nói : " những nổ lực thì nhất định sẻ dc đền đáp, có những nổ lực ko dc đền đáp, cũng cần thật nhiều may mắn nữa nhưng nếu bạn thậm chí ko cố gắng thì chẳng có gì xảy ra vs bạn cả vì nỗ lực đồng nghĩ vs cơ hội". Đã có lúc tôi ko hề tin vào sự cố gắng, cố gắng cách mấy cũng ko dc gì nhưng ko hiểu tại sao lúc đó tôi đã nghe chị,nhìn vào những gì chị làm dc từ con số 0 đến có nhiều thứ, thành công trong sự nghiệp và nhận đc nhiều sự yêu quý của mọi người thì tôi đã thử tin và tôi đã cố gắng để giờ đây ước mơ đã trở thành hiện thực. agrigatou TKMN.
     Dĩ nhiên thực hiện dc ước mơ này ko thể chỉ cảm ơn chị ấy. Người tôi nên cảm ơn nhiều nhất đó là mama của tôi.Ko biết nói gì chỉ có thể nói con sẻ dùng hành động thay cho lời nói, con sẻ cố gắng học.
'trên mặt đất thì làm gì có đường. Người ta đi mãi thì thành đường thôi". Khi chính thức rời xa gia đình, đã đến lúc tôi phải tự đi rồi. Cố gắng lên và hoàn thành giấc mơ của mình.